Phố ẩm thực vẫn ồn ào náo nhiệt, nhưng tâm trí của Cố Uyên đã chìm vào một chiều không gian khác.
Ác ý lạnh lẽo đó không phải là một đòn tấn công trực diện, mà là một sự thăm dò còn âm hiểm hơn.
Nó giống như một con rắn độc rình rập trong bóng tối, thè lưỡi tìm kiếm sơ hở của con mồi.
Cố Uyên có thể cảm nhận rõ ràng, luồng sức mạnh này không thuộc về Quy Khư, mà mang đậm dấu vết của con người.




